Chủ Nhật, 25 tháng 10, 2009

Buồn tàn thu...

Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009

Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ?

Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009

...

Mộng nữa cũng là không
Ta quen nhau mùa thu
Ta thương nhau mùa đông
Ta yêu nhau mùa xuân
Để rồi tàn theo mùa xuân
Người về lặng lẽ sao đành?

Anh còn nhớ em nói rằng: "Sao mùa xuân lá vấn rơi? Sao mùa xuân lá vẫn bay?"? - "Em ơi, có hoa nào không tàn? Có trời nào không mây? Có tình nào không phai?"

Anh còn nhớ em nói rằng: "Sao mùa xuân đến không vui? Sao mùa xuân đến không tươi?"? - Em ơi, có trăng nào không tàn? Có diều nào không bay? Có tình nào không say?"

Lúc anh ra đi, lạnh giá tâm hồn!
Hoa mai rơi từng cánh bên đường
Lạnh lùng mà đi, tiếc nhớ thêm chi?
Hoa tàn, nhạc bay theo không gian...

Hoa tàn, tình tan theo không gian!

(Trích "Tà áo xanh"_Đoàn Chuẩn - Từ Linh)

Thứ Năm, 1 tháng 10, 2009

Giao thừa mùa thu

Nếu Giao thừa tháng Giêng là khoảnh khắc nảy chồi của mùa xuân vạn vật, thì ti ếng trống khai giảng mỗi thu sẽ là phút giây mở cửa của mùa xuân tri thức.

Phút giao thừa xưa, nhiều bà mẹ ướp nước thơm, lần lượt rửa mặt cho từng đứa con. Mong tình thương sẽ theo mỗi đứa đi đến trọn vẹn năm mới. Ngày tân xuân, chỉ nói và làm những điều tốt đẹp, 362 ngày còn lại sẽ là hệ quả của 3 ngày đầu rất đỗi linh thiêng ấy…

Tiếng trống khai trường đã vọng, trang vở mới mở ra, nét chữ đầu, bài học tinh khôi… phút ấy trong đời diệu kỳ khó tả. Nếu biết nâng niu khoảnh khắc đầu ti ên ấy, chín tháng sau, kết quả chẳng phụ mình. Ấy là mùa xuân của phút vào thu.

Và với cuộc đời dài dặc sau lưng, thì chính những tháng năm miệt mài sách bút, sẽ là cái khoảnh khắc 3 ngày linh thiêng, đổ bóng cả cuộc đời. Ta thâu nhặt, để sau này sử dụng, ai siêng năng sẽ có gia tài khấm khá.

Nhưng với những miền đất khô cằn, mùa xuân không thể đến? Hay những nẻo đường số phận nhiều gai góc gian nan? Chẳng lẽ cái bóng nhọc nhằn đó cứ đổ mãi về sau? Không, cây cứng mọc trên đá, xương rồng vẫn nở hoa. Mùa xuân, tri thức, luôn có những cách thức riêng của nó để rải những hạt mầm tương lai trên mọi nẻo đường. Hạt càng nhỏ, càng siêng năng nhặt, gia tài sẽ không chỉ có hạt mà còn thêm đức tính kiên nhẫn và bàn chân dày dạn. Sự giàu có còn đầy hơn những nẻo bình an. Chẳng phải lý thuyết suông, thực tế đã minh chứng với bao cuộc đời như thế.

Lan man, chuyện ngày khai giảng, hóa ra chuyện cả cuộc đời. Thôi ta cùng quay lại với khoảng khắc Giao thừa tri thức. Cùng bắt chước những bà mẹ xưa, thay vì rửa mặt nước thơm, ta ướp hương cho trí tuệ mình bằng một cuốn sách tự mua ngày đầu khai giảng. Bằng một điểm số thật cao ngay trong bài học mới. Bằng một chiều, thay vì mở máy tính với game online quen thuộc, ta truy cập, dịch thử một trang tư liệu ngoại ngữ… Và hãy tâm niệm rằng, điều tốt đẹp ấy sẽ theo ta suốt cả năm học dài. Và như đã nói, cả cuộc đời tươi đẹp mai sau. Chúc nhau một mùa xuân tri thức rạng ngời!


(Nguyễn Danh Lam)